Stress
Stressful when deadline for my work, people ask for my work: SOC, TSD, RFP, ATP, BoQ, printing, paper… but it was long, time consuming => delegate, ask for help: GSS, project assistance (for format, paper, printing…); instead of spending time doing it. I do the summary, jump into details…
Stressful when need to play with MK => break time
Stressful when need to supervise KC, KA while they are shouting, playing => break time
Stressful when I’m not efficient, behind the progress, many pending tasks, don’t obtain any knowledge => telecom first, when I have time with laptop, desk: office, morning, weekday. Stock only when I’m free, weekend, evening, 17h-19h. Otherwise, I don’t do much
Stressful when mm doesn’t take care MK, is grumpy and stressful because have to take care MK. At the same time, children make noise, have a row, play, or not learn. And I have to work, answer calls, emails, join meetings. House is messy. Mw goes home late while checking phone, Facebook, shopping; or care other things (people’s business…). While MK is crying. While Cuc come late. While mm, mw complain
Life-based, instead of task-based, money-based, knowledge-based
Easy, accept and enjoy. Enjoy is important to help me not be stressful, angry, disappointed, blame people; rather than just saying not blaming, being angry
Blame people (mm, wife…), shout, criticize children, criticize mw
Aware this stress so I can be honest with my feeling, and have right solution (instead of being fast, active, shout children; I may explicitly request mm and mw to spend time, share load, or stop annoying me; drop work, meetings, calls rather than try to work in parallel; ignore complaint, noise, children’s playing..)
MK
KC, KA: while I aware their “nghịch ngợm” because they are children, I also try to educate her to be responsible. Assign duties…
From workload so I work until late afternoon or on weekend, evening. Then I will be easily shout children →set border with customer and colleagues. They cannot request me to work in the evening, weekend. They have to extend the deadline
Stock: not the main career. Only support or for hedging. So don't regret if I miss chances to earn money from stock, lands. Don't do if I’m busy in my main career. Stock only for idle time. It is better for my life.
Don't try to put many activities in the evening: work, stock, ebooks, teach children… Drop work, stock. Evening is for rest
How to handle without blaming, criticising (my children)
High requirement, KPI but have sympathy, tolerant
============================
Hiểu con để yêu thương đúng cách
Tất nhiên stress không phải điều gì mới
xuất hiện. Stress (căng thẳng thần kinh)
là một dạng cơ chế tồn tại quan trọng
của cơ thể, giúp chúng ta khởi động
trạng thái ‘sống-còn’ và giúp vượt qua
những tình huống nguy hiểm, ví dụ như
khi chúng ta bị săn đuổi bởi thú săn mồi.
Nhưng về mặt sinh học, bộ não của
chúng ta chỉ được lập trình để đối phó
với những đợt stress ngắn hạn. Vậy mà
trong cuộc sống hiện đại, những căng
thẳng do stress mang lại dường như lại
liên tục tăng lên.
Phải tới tận lúc
trẻ đủ lớn và bắt đầu sự nghiệp riêng,
chúng mới biết được rằng: Việc trò chuyện với bạn bè có thể giúp giảm
căng thẳng, việc tới phòng tập thể dục có thể giúp thư giãn cơ bắp và đầu óc,
và việc đi ngủ sớm một hôm sẽ giúp ngày hôm sau dễ chịu hơn
Stress được coi là tốt đối với trẻ khi trẻ cảm
thấy mình làm chủ và tự tin rằng chúng
có thể xử lý tốt khi gặp thách thức và
khi áp lực đó là ngắn hạn. Stress sẽ trở
nên không tốt khi trẻ thấy bất lực và sự
lo lắng sợ hãi của trẻ tăng lên không
ngừng.
Một trong những bạn cùng lớp của bé
Bella, cô bé Jasmine mười tuổi, lại đối
phó với sự lo lắng theo cách khác. Thay
vì không làm bài tập như Bella, bé
Jasmin lại thức khuya để làm đi làm lại
bài tập cho đến khi chúng thật hoàn hảo.
Chỉ một lỗi chính tả nhỏ của bài tập có
thể khiến cô bé xé tan vở và làm lại từ
đầu.
Khi tới lớp, các giáo viên thường khen
ngợi Jasmine vì bài tập trình bày thật
đẹp đẽ và chính xác. Lo lắng vì thái độ
cầu toàn cực đoan của con gái, cha mẹ
Jasmin đã phải bắt ép cô bé dừng thức
khuya và đi ngủ.
Mỗi ngày vào buổi sáng, cô bé Jasmine
sẽ chỉnh lại ga giường tới ba bốn lần, cô
bé vuốt từng nếp nhăn nhỏ nhất, đặt
từng chú gấu bông vào đúng vị trí. Nếu
bất cứ ai có ý định ngồi lên giường của
cô bé, thậm chí là nếu chú mèo của bé
trèo lên cũng khiến bé trở nên tức giận
và buồn bã. Và ngay cả bản thân bé
cũng không thể giải thích được tại sao
việc này lại quan trọng với bé đến thế.
Việc dọn giường tỉ mỉ và mất quá nhiều
thời gian cũng khiến bé Jasmin trở nên
lo lắng bị đi học muộn, nhưng bé dường
như không thể cảm thấy yên ổn làm gì
khác nếu thấy cách sắp xếp đồ trên
giường chưa thực sự khiến bé hài lòng








