Lesson
Convert all regrets, loss into lesson to apply in the future. Don’t just blame the past and think now I’m different without specific lessons: blame myself to put 1500 usd in account, but not in saving book during Kaist. I don’t have enough money management skills to aware it so it is useless to blame. Lesson is I should have life management, skill development (like management skill) so perhaps I can aware those chances.
Money for lesson: traffic fine so I will obey law, avoid more loss in the future. Don't compare this loss: 3-5mil with what I can buy and regret
Don’t try to earn more from stock. Instead try to have more lessons. Money will come later or it is matter of luck. I don’t have pressure to double my portfolio. Trading with enjoy, not with trying hard.
Lesson mind => always think what lesson I can have, form methods, routine. Apply instead of:
Think of money: try to earn, excited, headache… => should trade more to learn instead
Think of knowledge
Discuss of money => query, ask instead
Think of children, proud with my selection, decision
Think of travel, proud with my selection, decision
+++++++++++++++++++++++++++++++++++++++
Vai trò của cha mẹ được sinh ra cùng với sự ra đời của con, vì thế,
cha mẹ cũng trải qua quá trình từ không biết gì đến có kinh nghiệm,
như vậy, mắc phải sai lầm là điều khó tránh khỏi. Nhưng sự khác biệt
giữa cha mẹ biết và không biết dạy con đó là: cha mẹ biết dạy thường
xuyên kiểm điểm lại cách dạy của mình để sửa sai; còn cha mẹ không
biết dạy thì thường cố chấp làm theo cách của mình, không kiểm điểm
lại bản thân. Hãy xem nội dung dưới đây để biết bạn đã phạm phải
những sai lầm nào!
Sai lầm 1: Dặn dò liên tục
Sai lầm 2: Làm mọi việc thay con
Sai lầm 3: Thưởng phạt vô lý
Sai lầm 4: Chuyên chế
Sai lầm 5: Thường xuyên thất hứa
Sai lầm 6: Quá dung túng trẻ
Sai lầm 7: Kỳ vọng quá cao
Sai lầm 8: Đa nghi
Sai lầm 9: Chỉ quan tâm điểm số
Sai lầm 10: Giáo dục bằng đòn roi
Sai lầm 11: Lời nói gay gắt
Sai lầm 12: Thất vọng về con
Bạn chắc hẳn rất ngưỡng mộ những người có con nghe lời và có lúc
tự hỏi: Tại sao con người ta lại nghe lời như vậy, trong khi con mình lại
bướng bỉnh thế này? Thực ra, con nghe lời hay không lại phụ thuộc
vào sự giáo dục của cha mẹ. Dưới đây là một số phương pháp giúp cha
mẹ biết cách dạy con trở nên nghe lời.
Dạy con tự tin chứ không tự phụ
Không khuyến khích cạnh tranh một cách mù quáng
Không ra oai
Khen thưởng con thật lòng
Lắng nghe trẻ
Không so sánh con mình với con người khác
Cho trẻ quyền được lựa chọn
Lắng nghe những điều trẻ không nói
Chú ý đến sự thay đổi tâm lý của trẻ
Giúp trẻ thoát khỏi cô độc
“Cúi xuống” nói chuyện với trẻ
Không trốn tránh việc giáo dục giới tính
Trong mắt nhiều bậc phụ huynh, thành tích học tập của con là tất
cả. Chỉ cần con được điểm cao, cha mẹ có thể từ bỏ vui chơi, thậm chí từ
bỏ công việc để ở nhà chăm sóc. Thế nên ngày càng có nhiều trẻ, điểm
thì cao nhưng thiếu kỹ năng sống, chúng không có khả năng tự chăm
sóc bản thân, thiếu tinh thần trách nhiệm, không lễ phép, lạnh lùng,
ngoài việc học ra chẳng có hoạt động vui chơi nào khác. Những trẻ
như vậy khi trưởng thành sẽ rất khó hòa đồng với xã hội.
Kỹ năng 1: Tự kiềm chế
Kỹ năng 2: Biết cách sử dụng thời gian
Kỹ năng 3: Đặt ra mục tiêu
Kỹ năng 4: Tự kiểm điểm
Kỹ năng 5: Tiếp thu sự phê bình
Kỹ năng 6: Tôn trọng người khác
Kỹ năng 7: Giao tiếp xã hội
Kỹ năng 8: Nghi thức xã giao
Kỹ năng 9: Giữ lời hứa
Kỹ năng 10: Có tinh thần trách nhiệm
Kỹ năng 11: Độc lập tự chủ
Kỹ năng 12: Yêu thích thể thao
Kỹ năng 13: Biết khoan dung
Kỹ năng 14: Hợp tác với người khác
Kỹ năng 15: Tự bảo vệ mình
Cậu con trai bốn tuổi của anh Sơn rất bướng bỉnh, bố nói một câu sẽ cãi lại
mười câu, giọng điệu rất hùng hồn, đầy lý lẽ. Ví dụ, khi con chưa dọn xong
đồ chơi đã đi xem ti vi, anh Sơn nói: “Con chưa dọn xong đồ chơi thì không
được xem ti vi.”, cậu bé sẽ cãi lại: “Con có quyền quyết định khi nào thì dọn
đồ chơi”. Nếu anh Sơn tức giận tắt ti vi đi thì nó sẽ kêu lên: “Bố không được
can thiệp vào quyền tự do của con”.
Biểu hiện của trẻ dễ bị ảnh hưởng bởi cha mẹ chúng. Chẳng hạn như
cậu bé ở ví dụ trên, nếu nhìn nhận ở góc độ sự việc thì thấy câu nào của
cậu cũng có lý. Hành vi này là không sai, có chăng chỉ là thiếu sự tôn
trọng cha mẹ. Nhưng xét cho cùng, nguyên nhân dẫn đến hành vi trên
là do cha mẹ không tôn trọng trẻ từ đầu, bởi vậy, cha mẹ nên tôn trọng
trẻ, yêu cầu trẻ một cách hợp lý, nếu không, trẻ sẽ rất dễ trở nên không
nghe lời.
Bé Hường được năm tuổi, thông minh và lanh lợi, để đạt được mục đích, bé
biết dùng đủ mọi lý do thuyết phục cha mẹ, chẳng hạn như tại sao lại không?
tại sao lại như vậy? chúng ta có thể làm gì?…
Một lần, mẹ muốn đưa bé đến nhà bà ngoại, trước khi ra khỏi nhà, mẹ giục
bé nhanh chóng thay quần áo, bé lập tức đáp lại: “Tại sao lại phải nhanh ạ?
Nhà bà ngoại có chạy mất đâu”, “Mẹ bảo con làm việc gì cũng phải cẩn
thận, nhẫn nại cơ mà!”, “Bà ngoại luôn nói phải từ từ mà làm, không nên vội
vàng”. Lời nói của bé khiến mẹ cảm thấy bối rối.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là những trẻ thích “nói lý”, với
những trẻ này, cha mẹ nên giảm bớt việc thuyết giáo những đạo lý lớn,
chú ý yêu cầu trẻ làm những việc cụ thể. Có thể lấy ví dụ từ những việc
trẻ đã trải qua để chỉ dẫn cụ thể cho chúng. Trong ví dụ trên, nếu trẻ nói
“nhà bà ngoại không chạy mất được”, thì cha mẹ có thể đáp lại là
“nhưng bà sẽ lo lắng”; trẻ nói “mẹ bảo làm việc gì cũng phải cẩn thận,
nhẫn nại”, hãy trả lời lại “trường hợp đặc biệt, con cũng cần khẩn
trương”, nếu không, lần sau trẻ sẽ dùng câu nói đó làm lý do cho mình.
Những việc làm sai lầm của cha mẹ cũng là nguyên nhân khiến trẻ có
những hành vi không đúng. Ví dụ, mẹ vừa làm việc nhà vừa nghe trẻ nói
chuyện, vô tình sẽ khiến trẻ nghĩ “không cần tập trung nghe người khác
nói”, lần sau chúng sẽ vừa chơi vừa nghe người khác nói. Cách ứng xử
tốt nhất là bảo trẻ đợi mình làm xong việc rồi nói chuyện, đồng thời
hướng dẫn trẻ làm một số việc trong thời gian chờ đợi đó
Nếu quy định của người lớn không hợp lí thì trẻ khó lòng làm được.
Ví dụ, cha mẹ không cho những đứa trẻ hiếu động ra ngoài chơi, nhưng
bản tính chúng thích hoạt động, đương nhiên không thể khống chế bản
thân được. Khi ấy, cha mẹ cần đưa ra những hoạt động trong nhà để thu
hút chúng.
Đôi khi, không phải do hành động của trẻ có vấn đề, mà do trẻ tích
tụ những cảm xúc bức bối lâu ngày không được giải tỏa. Ví dụ, bố mẹ
cấm trẻ xem hoạt hình lúc sáu rưỡi, ngày nào trẻ cũng nhân lúc bố mẹ
lơ đễnh lén xem năm phút, nhưng do không được xem một cách hoàn
chỉnh, dẫn đến mất cân bằng cảm xúc. Lâu dần, tâm lí trẻ bị ảnh hưởng
và được phản ánh bằng những hành động như phá rối khi ăn cơm,
không ngủ, không tắm. Vì trẻ không biết những hành vi đó liên quan
đến việc không được xem hoạt hình, nên cha mẹ phải xử lý cho khéo.
Nhiều nhà nghiên cứu tâm lý khuyên rằng, hàng ngày cha mẹ nên có
thời gian cố định trò chuyện cùng con, dù chỉ năm phút cũng phải
chuyên tâm, như vậy, rất có ích cho việc hiểu rõ tâm tư và khúc mắc thật
sự của trẻ
Cha mẹ nói quá nhiều trước mặt trẻ, kèm theo ý mình muốn nói là
vô số những lời than thở, trách mắng, hoặc nói cùng lúc vài chuyện, vài
yêu cầu, khiến hiệu quả sẽ ngược lại điều cha mẹ mong muốn. Tre không hiểu rốt cuộc mình bị yêu cầu gì nên sẽ bỏ ngoài tai những lời đó. Khi đưa ra yêu cầu cho trẻ, cha mẹ nói càng đơn giản, ngắn gọn càng
tốt, có thể nói với con hai đến ba vấn đề của một việc là đủ, đồng thời
bảo chúng nhắc lại lời mình, cũng phải giám sát khi chúng thực hiện
Nhiều cha mẹ cho biết, để trẻ chú tâm vào lời nói của mình, họ buộc
phải quát to. Tuy rằng, lúc đó trẻ chú ý, nhưng chúng chỉ chú ý vẻ mặt
giận dữ của bố mẹ hơn là lời nói. Trên thực tế, cha mẹ càng dịu dàng thì
trẻ càng dễ chú tâm. Nếu giận dữ, hãy đến trước mặt trẻ, yêu cầu chúng
dừng việc đang làm lại, nhìn vào mắt chúng, nói ra suy nghĩ của bản
thân với thái độ dịu dàng. Như vậy, bản thân cha mẹ cũng thấy bình
tĩnh lại

